J.News

Jenny, 12 năm trước giờ mới kể!

 12 năm trước, Giờ mới kể!
"Một cô gái làm gái đã dạy tôi làm dịch vụ là như thế nào và giờ nó như dòng máu nóng tuông chảy trong từng tế bào khi tôi được sống trong nó"
12 Năm trước đời tôi rất bụi bặm, bụi đến nỗi tôi chả buồn làm sạch mình.. đắm chìm gần 3 năm trong một trong những quán Bar Tây lớn nhất nhì SG những năm 2004 đến năm 2007 Tôi đã được sinh ra một lần nữa với cái đặc tính "nhiễm độc" bên trong lúc đó Nguyên được gọi là " Nguyên đầu toàn sạn". Một đứa lễ tân nhà quê gia nhập vào chốn phồn hoa, đô thị 1 cái rụp và dấn thân vào khu ăn chơi khét tiếng Sài Gòn để tìm kiếm 1 việc làm để có tiền đóng học phí và sinh hoạt phí tại SG.
Đắng đo lắm khi apply vào 1 quán Bar chỉ vì cái quan niệm khắc nghiệt mà đàn ông "thời đó" nhìn vào. Cũng sợ ế lắm, cũng sợ bị đánh giá lắm...Nhưng rồi "tồn tại" vẫn mạnh hơn sĩ diện.
Hà! Gái cũng chơi, Công an, Giang hồ, Bán thuốc, Mô giới gái, giàu... nghèo (xin ăn thường xuyên trc quán bar)Tôi chơi không chừa ai vì ai trong số họ cũng đủ năng lực va kinh nghiệm sống để dạy cho tôi những bài học đáng giá mà thời đó Đại Học Nhân Văn không dạy.
Vào cái chốn...những tưởng không thể kết bạn cùng ai vì mình Level Đại Học mà, oai lắm...nhưng rồi cái "nhân văn" trong người sống dạy, và đời thì luôn cần những người bạn. Tôi chơi với họ chân thành như một đứa nhà quê chính hiệu " Con nai vàng" Họ chửi thề trong từng câu một rất duyên dáng và sành điệu...tôi không quen nhưng rồi cũng phải quen. Ấn tượng với tôi vẫn là Chị, gương mặt chị rất đẹp chỉ tội là thân chị hơi tròn, tính chị tốt với đàn em lạ... ( tôi hay gọi là đại ca, chốn giang hồ mà) đêm nào thấy ai ép Tôi uống là Chị đến cứu, Chị uống cho họ chết rồi chúng tôi chia nhau tiền Tip vì khách quá hài lòng cái độ "quậy" của chúng tôi. Ngày qua ngày chị dạy tôi phục vụ, quan sát khách, nói chuyện với khách, dạy các chiêu uống rượu ít say, dạy cho cách "moi" được tiền tiếp của khách một cách hợp pháp, Chị dạy trang điểm, dạy nhảy. dạy cả chửi thề mà em ếu chửi được đến giờ... và luôn cho tôi ăn và uống mỗi khi tôi tan trường và đến thẳng chổ làm.
Trong quá trình làm Chúng tôi được các hãng rượu đào tạo, được chủ đào tạo dịch vụ hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ. Dù quán Bar xập xình nhưng chắc một điều là mắt chúng tôi như dìu hâu săn mồi. Chúng tôi chỉ cần nhìn khách đi từ của vào là biết "mùi" khách này thế nào: Có tiền và keo hay có tiền và chơi xộp, uống rượu hay uống bia, thích ồn ào hay ngồi trong gốc, có bạn đi theo hay không.... là chỉ mới đến cửa thôi nhé! Chỉ cần anh ngồi xuống thì chúng tôi biết chính xác cách lấy tiền Tip thế nào và ít hay nhiều... Và với vai trò là lễ tân, tôi sẽ dẫn đúng vào nơi tôi muốn chứ không hẳn khách muốn (vì cách tôi nói).. nhiệm vụ tối ưu của tôi là tối đa được lượng khách vào Bar và vẫn có chổ ngồi họ thích.
Có những khách mê một cô phục vụ nào bên tôi, tôi phải nhớ mặt và khi khách vào tôi dẫn đến bàn của cô phục vụ đó thế là tôi ăn được 2 đầu. cô phục vụ thích lắm cho tôi ăn uống vô tư....vi khách thích thì sẽ Tip cho cô va cô mua đồ lại quả cho tôi. Khách biết tôi hiểu ý họ, ngay lập tức móc liền 100k ra Tip..(Hồi xưa học phí 1 năm của ĐH KHXHNV là 800k) 100k đối với tôi bự lắm... đóng được 1/2 tháng tiền nhà.
Khách vào và nói: Anh còn bạn đến, họ đến em dẫn vào giúp a nhé. Chịu để ý chút xíu.... tôi dẫn vào, kiếm cái ghế là đã lượm thêm được 100k
Khách đập tay vào túi quần... tôi chạy vội lại bật lửa cho khách hút thuốc và đi lấy cái gạt tàn trong 2s.. tôi kiếm được 100k
Chúng tôi quan sát khách, quan sát bàn, quan sát khắp nơi để phục vụ tốt nhất. Nói không vì tiền thì không hẳn, sinh viên đi làm là cần tiền mà nhưng cái cách chúng tôi phục vụ mà có thể là "làm sướng" khách mọi lúc thế kia thì cũng đáng lắm. Chả hiểu làm quái gì là lúc đó tôi "khá" thế.
Chúng tôi dọn dẹp lau chùi để không có 1 vết vân tay, vết rạng trên li và mùi..., tập rót rượu và serve đồ ăn cẩn thận.
Có năm gần tết chúng tôi làm cực vì đông khách.... vậy mà trong 1 tuần kiếm đc 4.500.000 triệu tiền TIP... đủ học 3 năm và gửi về quê lại. Thời đó tôi đã giàu vì đi làm chính thức văn phòng lương chỉ có 2tr.
Thời điểm ấy mà cứ quán Bar - nhà hàng nào 4 -5 sao là đi ăn và thưởng thức hết vì được khách mời và có tiền nên xài lung tung...Giờ chán chả buồn chơi bời Biểu tượng cảm xúc smile.
Lương khởi điểm của 1 đứa lễ tân từ 800k lên 2tr5 sau 2 năm và còn lên được chức Tổ trưởng tổ lễ tân. Lớn lắm! Là một đứa lễ tân mà tiền Tip có khi nhiều hơn phục vụ chính... tính ra tôi không phải dạng vừa.
Khách tặng phục vụ điện thoại "chiếc lá" hoặc quả trứng hay motorola nắp gập là thường ngày. Các cô phục vụ của Bar đã lập gia đình với các đại gia, các nhân vật trong lãnh sứ quán Mỹ... nhiều vô kể. Số tui "hàn lâm" lắm rồi ngồi đây viết về họ.
Đời nói rằng: Gái quán Bar xem như bỏ đi. Ừ chúng tôi "lầy" lắm. Chúng tôi phải kiếm tiền sinh nhai, vất vả đến độ chỉ nghĩ hãy cùng làm tốt để mọi người cùng được. Giờ 12 năm rồi, giờ ai bảo " Ọe Jenny làm trong Bar" tôi lại vui vì họ không phải là người tôi cần. Có cái thứ quỷ gi trong Bar mà không diễn ra.. Rượu, gái, đàn ông, hút, cắn... âm mưu đưa ai lên giường"... có thứ gì mà ko biết....
Vậy đấy, Nơi dạy tôi trưởng thành và yêu nghề dịch vụ đến từ đó.
Nơi dạy tôi hãy đối xử công bằng và tình cảm với mọi tầng lớp xã hội
Nơi dạy tôi mở mắt to với những cám dỗ và trò mèo của những gả đàn ông
Nơi biến Jenny thành một "Con quỷ" có vòng hào quang!
Một ngày nào đó: Jenny sẽ trở lại với vai trò waiter. và chắc chắn 1 điều. Một là Jn sẽ làm hài lòng bạn hoặc hai là Jenny sẽ được tiền TIP.
Phục vụ - Dịch vụ là một trong những công việc mà Jn có thể nói " Đó là đỉnh cao của những người giỏi tâm lý và biết quan sát"
‪#‎Jennydaquy‬ ‪#‎jennynguyenvn‬



Bài viết liên quan